Chế Độ:  
 - Đăng Nhập  
 
   Thiếu nhi    
Chương trình phát thanh kỳ IV tháng 7/2012
Ngày đăng: 26/07/2012

 

Chương trình phát thanh kỳ IV tháng 7/2012

 

Phát ngày: 25/7/2012

 

1.Thiếu niên nhi đồng tìm hiểu truyền thống đạo lý “ Uống nước nhớ nguồn” của dân tộc Việt Nam

Các bạn thiếu niên nhi đồng thân mến!

Đi suốt chiều dài lịch sử của đất nước, truyền thống của cộng đồng các dân tộc Việt Nam là lòng yêu nước. Mỗi người Việt Nam đều xem đất nước như phần máu thịt của mình. Vì thế những ai vì đất nước hy sinh đều được Tổ quốc ghi công; mọi người, mọi nhà và xã hội tôn quý, chăm lo; xem đó là nghĩa vụ đối với người đã hy sinh và kết tinh thành truyền thống quí báu "uống nước nhớ nguồn" của dân tộc. Mở đầu chương trình phát thanh hôm nay, CLBBĐ sẽ cùng các bạn tìm hiểu truyền thống này nhé!

Mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước, cộng đồng các dân tộc Việt Nam luôn lo chống giặc ngoại xâm để bảo vệ bờ cõi Tổ quốc. Đời nào cũng vậy, những ai quên mình chiến đấu hy sinh vì nước đều được dân tộc ta nhớ đến. Dù người đó là các bậc công thần, dòng dõi các vương công, tướng lĩnh, hay những người chân đất bình thường. Xét từ Bắc chí Nam, so với các đình chùa miếu mạo khác, thì nơi nào việc thờ cúng anh hùng dân tộc, các liệt sĩ chống ngoại xâm cũng chiếm số lượng lớn nhất. Không chỉ thế, tên tuổi các vị anh hùng dân tộc còn được dân tộc ta nhớ đến bằng việc đặt tên cho các con đường, từ thành phố đến tỉnh lẻ, nơi nào cũng có. Một thể hiện nữa luôn ăn sâu trong lòng người dân đất Việt là ai cũng biết đến anh hùng chống ngoại xâm hơn những người có công lao khác.

Cách tri ân đối với các vị anh hùng, các liệt sĩ, thương binh mỗi thời mỗi khác nhau, nhưng tựu chung vẫn là truyền thống "uống nước nhớ nguồn" của dân tộc. Việc thể hiện ấy một phần chứng tỏ dân tộc ta rất nặng tình nên luôn tri ân đối với những người hy sinh thân mình cho ta sống hôm nay.

Đi cùng bài ca oai hùng của lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc, có bao thế hệ gác tình riêng ra đi vì sông núi. Đi qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ; sau ngày giải phóng bên cạnh niềm vui là nỗi đau tận cùng; hàng ngàn người con ra đi vĩnh viễn không trở về, trở thành liệt sĩ, lấy da thịt để ghi danh công mình vào nền hoà bình của Tổ quốc. Còn hàng ngàn người trở về, thịt da không còn lành lặn, mang vết thương thời chiến đi hết đời mình. Đó là chưa kể hàng vạn người mất chồng, mất con, mất cha, mất anh và bao người thân khác. Rồi những di chứng sau chiến tranh đeo  bám, huỷ diệt thân thể các thế hệ đàn con, đàn cháu. Những vết thương hiển hiện trên thịt da, hiển hiện trên từng thân thể con người ấy, biết có bao giờ bù đắp được.

Vì thế, chỉ có tình người, tình cộng đồng, nhớ công ơn người vì đất nước hy sinh, cống hiến máu xương cho Tổ quốc... mà góp từng công sức mọi người để chăm lo cho họ, mới mong chữa lành được vết thương lòng. Nhiều năm qua , việc thăm hỏi, động viên, giúp đỡ thương binh, gia đình liệt sỹ, gia đình có công cách mạng  được mọi ngành, mọi cấp trên khắp cả nước quan tâm thực hiện. Giành những tình cảm, sự ưu ái nhất cho những gia đình có công cách mạng; tìm và quy tập  hài cốt liệt sỹ; nâng cấp, sửa chữa nghĩa trang liệt sĩ; xây dựng đài tưởng niệm hàng chục ngàn ngôi mộ liệt sĩ; các phong trào giúp đỡ thương binh, liệt sĩ, gia đình có công với cách mạng của các Hội, đoàn thể và của các bạn học sinh tại cơ sở...

Truyền thống "Uống nước nhớ nguồn" của dân tộc Việt Nam là kho báu ngàn đời của bao thế hệ "Con Rồng cháu Tiên". Từ "kho báu" đạo lý ấy, con dân đất Việt đã đứng vững  vượt qua bão táp phong ba, làm nên những chiến thắng oanh liệt trước bao kẻ thù hùng mạnh, xây dựng làm nên đất nước Việt Nam thống nhất và không ngừng lớn mạnh như ngày hôm nay.  

2. Giới thiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Vừ A Dính

Vừ A Dính dân tộc Mông, sinh ngày 12-9-1934 tại bản Đề Chia, xã Pú Nhung, huyện Tuần Giáo, tỉnh Lai Châu (nay là tỉnh Điện Biên). Anh là con thứ ba trong gia đình.

Vừ A Dính sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống yêu nước và cách mạng. Ngay từ nhỏ, Dính là một cậu bé thông minh, gan dạ và nhanh nhẹn. Được cha mẹ giáo dục, Vừ A Dính đã sớm giác ngộ cách mạng và căm thù giặc Pháp xâm lược. Chưa đầy 13 tuổi nhưng Vừ A Dính đã xung phong được đi canh gác như các anh chị lớn. Lần ấy, giặc Pháp không đi từ Tuần Giáo lên mà chúng bí mật xuyên rừng Bản Chăn lên cướp phá. Bọn này đi bắt phu khuân của cướp bóc được về đồn cho chúng. Thế là chúng bắt luôn A Dính đi theo để khiêng lợn cho chúng. A Dính cắn răng gắng sức cõng một cái rọ nhốt con lợn to. Đến một con dốc cạnh bờ suối, A Dính giả cách trượt chân lăn theo cả rọ lợn xuống dốc. Chẳng may cho A Dính, lăn tới cuối dốc cậu bị một cây gỗ chặn ngang người. Bọn giặc chạy ào xuống vừa đánh, vừa lôi Dính về giam tại đồn Bản Chăn. Tên đồn trưởng người Pháp ra lệnh cho thuộc hạ: “Nó làm mất con lợn, nó phải thế mạng”. Khi biết sáng sớm mai sẽ bị giết, đêm ấy Vừ A Dính đã rủ ông già Vừ Sa ở bản Phiêng Pi cùng bị bắt giam với mình dỡ mái trại giam, bò qua nhiều bốt canh để trốn thoát ra ngoài. 

Đội vũ trang của Vừ A Dính hoạt động trên một địa bàn rất rộng, từ châu Điện Biên ra châu Tuần Giáo rồi ngược lên châu Tủa Chùa. Địch tăng cường lùng sục tìm diệt đội vũ trang nên đơn vị luôn phải di chuyển. Để giữ bí mật, nơi đóng quân của đơn vị thường ở trên các triền núi cao, xa nguồn nước. Hàng tháng trời, Đội vũ trang  không một hạt muối, không một hạt gạo. Dính được đơn vị giao phụ trách việc lấy nước và Dính đã làm rất khéo léo, luôn bảo đảm để đơn vị có đủ nước dùng. Nhiệm vụ chính của Dính là làm giao thông liên lạc. Lần nào nhận nhiệm vụ đi liên lạc Dính cũng mưu trí, bảo đảm an toàn và về trước thời gian qui định. Được tin mẹ và cả nhà bị địch bắt giam tại đồn Bản Chăn, Dính buồn và thương mẹ lắm. Biết tin đơn vị chuẩn bị đánh đồn Bản Chăn, Dính đã đề nghị được xuống núi điều tra nắm tình hình địch và nhân tiện tìm hiểu tin tức về mẹ và cả nhà.

Dính như con sóc lao xuống núi. Được du kích Bản Chăn bí mật dẫn ra mỏm núi gần đồn để quan sát. Mai phục suốt hai ngày đêm liền, Dính vẫn không thấy những người bị giam ra khỏi trại. Khi đám người bị bắt giam được lính đồn dẫn ra suối lấy nước, Dính đã nhanh chóng trà trộn vào mà địch không hề phát hiện ra. Đêm ấy, Dính đã được nằm cạnh mẹ và các em. Mẹ đã cung cấp nhiều tin tức quan trọng cho Dính về đồn Bản Chăn. Trở về đơn vị, Dính đã báo cáo tỉ mỉ và vẽ lại sơ đồ từng vị trí bố phòng của địch... Các anh chỉ huy đơn vị thấy nguy hiểm đã không cho Dính vào trong đồn địch nữa mà chỉ tìm cách liên lạc với mẹ ở bên ngoài. Và lần gặp sau đó của mẹ và Dính bên bờ suối là lần gặp cuối cùng. Mẹ của Dính đã bị giặc bắn ngay sau buổi gặp báo tin cho Dính cùng với 22 người khác.

Trung tuần tháng 6 năm 1949, giặc Pháp huy động tổng lực quân lính từ các đồn trong khu vực để vây ráp hòng tiêu diệt đội vũ trang Tuần Giáo của Vừ A Dính. Hôm ấy trời mù sương, chỉ cách nhau vài bước chân mà không nhìn thấy nhau. Sau lưng của Dính còn đeo trong bọc cả trăm viên đạn mà mẹ mới trao cho. Dính bất ngờ rơi vào ổ phục kích của giặc mà không hay biết. Lũ giặc thay nhau đánh đập dã man Vừ A Dính đến tận trưa. Đánh chán địch lại hỏi, Dính vẫn chỉ trả lời hai từ “không biết!”. Đêm ấy, giặc trói Dính dưới một gốc đào giữa sương khuya lạnh buốt. Hôm sau, rồi đêm sau nữa giặc tiếp tục tra tấn và bỏ đói, bỏ khát Dính giữa rừng. Sự gan dạ của Vừ A Dính đã làm run sợ nhiều tên lính ngụy. Sáng ngày thứ ba kể từ khi bị bắt, tên đội Tây đến trước mặt Vừ A Dính dụ dỗ, Dính vẫn trơ như đá không hé răng nửa lời. Thằng đội Tây gầm lên khi không khuất phục được một thằng bé. Ban đêm chúng cắt cử tới bốn tên lính canh gác A Dính.

Biết mình khó qua khỏi bàn tay tàn ác của kẻ thù, sáng hôm khi thằng đội Tây vừa đến Vừ A Dính vờ gật đầu: “Biết biết!”

Ròng rã một ngày trời Dính bắt bọn giặc khiêng mình đi hết ngọn núi này sang khu rừng khác nhưng vẫn chưa chịu chỉ vị trí đóng quân của bộ đội. Biết bị lừa, thằng đội Tây gầm lên. Nó xả cả một băng đạn vào ngực Vừ A Dính. Sau đó nó sai treo xác Vừ A Dính lên cây đào cổ thụ. Vừ A Dính đã anh dũng hy sinh trong tư thế hiên ngang không một chút run sợ bên gốc cây đào cổ thụ ở Khe Trúc gần đồn Bản Chăn, khi chưa tròn 15 tuổi.

Cuộc đời người chiến sĩ liên lạc nhỏ tuổi của đội vũ trang Tuần Giáo đã khép lại nhưng khí phách trung kiên bất khuất của Vừ A Dính trước quân thù như ngọn đuốc rực sáng núi rừng Tây Bắc.

Tấm gương hy sinh anh hùng bất khuất của Vừ A Dính đã đi vào sử sách.

Năm 1952, Chính phủ đã truy tặng Huân chương Quân công hạng Ba cho Vừ A Dính - chiến sĩ liên lạc nhỏ tuổi của đội vũ trang huyện Tuần Giáo.      

Ngày 5-3-1999, tại Trụ sở cơ quan Trung ương Đoàn, Quỹ học bổng Vừ A Dính đã chính thức ra mắt. Quỹ học bổng mang tên Vừ A Dính mãi mãi đồng hành và là điểm tựa tinh thần cùng thế hệ trẻ các dân tộc thiểu số Việt Nam trong sự nghiệp xây dựng Tổ quốc Việt Nam Xã hội chủ nghĩa phát triển.

 

Nguồn: HUỲNH THỊ TÁM. TVT
 
   Hoạt động    
 
   Sách thiếu nhi    
 
   Phòng tranh    
 
   CLB-Nhóm    
 
   Thư viện thiếu nhi truyền thanh    
 
 
   Nhóm Handmade    
 
   Nhóm Cờ vua